Chương 8: Sự minh mẫn cuối đời (Terminal Lucidity)
Terminal lucidity — sự minh mẫn cuối đời — là hiện tượng trong đó bệnh nhân mắc các bệnh lý thoái hoá thần kinh nghiêm trọng như Alzheimer giai đoạn cuối, tổn…
Terminal lucidity — sự minh mẫn cuối đời — là hiện tượng trong đó bệnh nhân mắc các bệnh lý thoái hoá thần kinh nghiêm trọng như Alzheimer giai đoạn cuối, tổn thương não lan rộng, hay khối u não di căn — những tình trạng mà mô não đã bị phá huỷ nặng nề và không thể phục hồi — đột nhiên lấy lại sự minh mẫn tinh thần, trí nhớ, và khả năng giao tiếp mạch lạc trong vài giờ hoặc vài ngày trước khi qua đời.
Nhà sinh học tiến hoá người Đức Michael Nahm đã tổng hợp và công bố hàng trăm ca terminal lucidity được ghi nhận trong y văn từ thế kỷ 19 đến nay. Điều gây bối rối sâu sắc về mặt khoa học là: nếu ý thức và trí nhớ hoàn toàn là sản phẩm của mô não, thì làm sao mô não đã bị thoái hoá không thể đảo ngược — được xác nhận qua khám nghiệm tử thi cho thấy các mảng bệnh lý (plaques), đám rối sợi thần kinh (tangles), hay teo não lan rộng — lại có thể đột ngột "phục hồi" chức năng nhận thức cao cấp, dù chỉ trong thời gian ngắn?
Các giả thuyết sinh lý được đề xuất bao gồm: sự huy động các mạch thần kinh dự phòng còn sót lại, thay đổi đột ngột về lưu lượng máu não hoặc các chất dẫn truyền thần kinh trong giai đoạn hấp hối, hoặc hiệu ứng "bùng cháy cuối cùng" (last hurrah) của hệ thần kinh trước khi ngừng hoạt động hoàn toàn. Đây đều là những hướng nghiên cứu chính đáng và cần thiết. Tuy nhiên, mức độ mạch lạc, chiều sâu cảm xúc, và khả năng nhận ra người thân một cách chính xác được ghi nhận trong nhiều ca — xảy ra ở những bệnh nhân đã mất khả năng nhận biết đó nhiều năm trước — khiến hiện tượng này trở thành một trong những dữ liệu thực nghiệm khó giải thích nhất đối với quan điểm cho rằng ý thức hoàn toàn bị giới hạn và quyết định bởi cấu trúc vật lý còn nguyên vẹn của mô não.