24 tháng 8, 2026
Mọi điều đều tương đối – nhưng đừng dừng lại ở đó!
Hiểu về sự tương đối của cuộc đời để bớt phiền não, nhưng đừng lấy đó làm lý do để không phấn đấu. Hãy ước mơ thay vì đòi hỏi, và tự mình chuyển hóa số trời.
Trong một buổi trung thu ấm áp tại ngôi chùa thân thương, Thầy Thích Chân Quang đã kể một câu chuyện khiến cả khán phòng bật cười mà giật mình. Có một cô gái sau khi lấy chồng, quay về than thở với gia đình rằng chồng mình thật hư hỏng: không chịu đánh răng, đi chơi khuya, còn hay chê cơm nguội. Gia đình an ủi: “Thôi con à, trên đời cái gì cũng tương đối. Nó được mặt này thì mất mặt kia.” Chuyện vui nhưng chứa đựng một đạo lý sâu xa – và đó cũng chính là chủ đề bài pháp của Thầy hôm ấy.
Cái gì cũng tương đối: sự thật an ủi hay biện minh?
Câu nói “trên đời cái gì cũng tương đối” là một kinh nghiệm sống được đúc kết qua nhiều thế hệ. Nó nhắc chúng ta đừng cầu toàn, đừng mong đợi một thứ gì hoàn hảo tuyệt đối. Nhưng vì sao điều này lại đúng? Thầy giải thích:
“Chúng ta sống nơi cõi người này, chúng ta gặp nhau thì ta phải hiểu một điều là con người là bất toàn, ai cũng được mặt này mất mặt kia. Đừng tưởng là ai cũng hay hết mọi mặt.”
Đó là sự thật. Trong vũ trụ, từ cõi người cho đến cõi trời, dù là chư thiên cũng còn khuyết điểm. Chỉ khi chứng A La Hán mới hết lỗi lầm. Vậy nên, sống giữa cuộc đời, việc chấp nhận sự tương đối giúp ta bớt phiền não, không đòi hỏi người khác phải hoàn hảo theo ý mình.
Ai cũng có điểm yếu – kể cả cha mẹ mình
Thầy cũng tự cười mình: “Thầy hát rất dở nhưng lại mê hát”, nên cứ dành hát cuối cùng không giống ai. Nhưng Thầy nhấn mạnh rằng không chỉ mình thầy, mà tất cả mọi người, ngay cả cha mẹ mình, đều có khuyết điểm:
“Ngay cả như cha mẹ mình cũng vậy. Cha mẹ mình là đấng sinh thành dưỡng dục, sinh mình ra, về tình về nghĩa thì lớn lắm. Nhưng mà cha mẹ mình cũng là phàm phu, cũng được mặt này rồi cũng mất mặt kia. Do đó sống trên đời mà ta chấp nhận cái điều đó, mình bớt phiền não.”
Không phải để chúng ta an phận, mà để chúng ta có cái nhìn từ bi và bao dung hơn với những người xung quanh. Khi ta hiểu rằng ai cũng bất toàn, ta sẽ không còn khắt khe, trách móc người khác nữa.
Đừng đòi hỏi, hãy ước mơ
Ở đây có một ranh giới cực kỳ quan trọng: chấp nhận người khác bất toàn không có nghĩa là thôi phấn đấu. Thầy phân biệt rõ giữa “ước mơ” và “đòi hỏi”.
“Ước mơ khác với đòi hỏi. Đòi hỏi nghĩa là ép người ta phải như vậy trong khi người ta chưa đủ sức như vậy rồi trách móc, phiền giận, oán hờn, nó sinh ra phiền não.”
Ví dụ: khi một người mới đi chùa, ta đừng bắt họ ăn chay trường ngay. Hãy nhẹ nhàng chia sẻ rằng thầy dạy ăn chay tháng bốn ngày, nhưng nếu tu lâu rồi, tự nhiên sẽ thích ăn chay trường. Như vậy là ước mơ, là mong người ta tốt lên chứ không đòi hỏi phải tốt ngay lập tức. Nhờ đó, tâm lý tưởng của ta không mất, và ta cũng không gây phiền não cho ai.
Nhân định thắng thiên – ý chí có thể chuyển số trời
Thầy kể về Stephen Hawking – một người tật nguyền nặng, không thể đi lại, khó nói, nhưng đã tự học và trở thành giáo sư vật lý vũ trụ. Ngược lại, có những gia đình giàu sang quyền thế, con cháu sinh ra với một “số trời” tốt, nhưng vì cãi số trời – sống ngạo mạn, khinh người, làm điều ác – mà gia đình suy sụp. Thầy nói:
“Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều. Khi người ta quyết định quá thế, thì cái số trời cũng chuyển luôn. Cái số trời cũng chuyển luôn là sao? Nó có hai trường hợp chuyển thành xấu và chuyển thành tốt.”
Ông trời cũng bó tay trước những định nghiệp mạnh mẽ. Vậy nên, dù cuộc đời mình có bất hạnh, nếu ta có lý tưởng, có lập trường kiên định ở điều thiện, ta vẫn có thể chuyển hóa số trời.
Luật nhân quả không phải là định mệnh
Nhiều người lo rằng nếu mọi thứ đều là nhân quả, thì ta phấn đấu cũng vô nghĩa. Thầy đáp: “Không phải. Chính vì có luật nhân quả như vậy nên ta phải phấn đấu. Ta phải phấn đấu ta mới thay đổi cuộc đời mình được.” Luật nhân quả rất linh động: có những nghiệp từ nhiều đời, nhưng cũng có những nhân bắt đầu từ hôm nay. Thầy kể về những người lên chùa lần đầu, chưa từng có duyên với thầy, nhưng nghe được vài điều hợp lý, bắt đầu mến Phật. Đó là một nhân duyên mới được gieo.
“Trong đạo Phật tất cả chỉ là luật nhân quả. Mà Đức Phật là thần thông trùm hết á nhưng ngài không bao giờ xen vào cái định nghiệp của chúng sinh. Và Phật cũng nói ngài có tam bất năng.”
Như vậy, không có một đấng tối cao nào thay đổi mọi thứ theo ý muốn. Mỗi người chính là người làm chủ cuộc đời mình.
Vậy nên, hãy sống với sự tương đối như một lẽ thật an nhiên, nhưng đừng để nó trở thành lý do để thôi nỗ lực. Đối với người khác, ta mở lòng bao dung, ước mơ về sự tốt đẹp của họ mà không đòi hỏi. Đối với chính mình, ta kiên trì phấn đấu từng ngày, trau dồi phẩm hạnh để tiến dần về sự hoàn hảo. Dù cuộc đời này còn nhiều khổ đau, nhưng chỉ cần có niềm tin và tinh tấn, mỗi chúng ta đều có thể thay đổi số phận của mình và mang lại ánh sáng cho những người quanh ta.