← Tất cả bài viết

24 tháng 8, 2026

Bí mật của doanh nghiệp trường tồn: Đức của người khởi nghiệp

Doanh nghiệp bền vững không nằm ở chiến lược hay tài chính, mà ở đức của người khởi nghiệp: động cơ vì xã hội, làm sếp không thấy mình là sếp, và lòng thương người.

Tâm linh
phát triển bền vữngđạo đức kinh doanhThích Chân Quangquản trị nhân sựtâm linh doanh nhân

Bạn đã bao giờ tự hỏi: Tại sao có những doanh nghiệp chỉ tồn tại vài năm rồi biến mất, trong khi có những thương hiệu vượt qua hai thế kỷ, trở thành hơi thở của thế giới? Câu trả lời nằm ở một điều mà chúng ta thường bỏ quên: cái đức của người khởi nghiệp.

Đức – Phương trình vẽ nên sự nghiệp

Trong buổi nói chuyện “Phát triển bền vững” dành cho những người bận rộn, Thầy Thích Chân Quang đã mở đầu bằng một hình ảnh rất dễ hiểu: một viên đạn đại bác bay lên trời rồi rơi xuống. Có viên rơi gần, có viên rơi xa, có viên đi mãi không bao giờ rơi nữa vì trên đường đi nó còn được tiếp sức. Và lực đẩy ban đầu, chính là cái đức của người khởi nghiệp.

“Cái đức của người khởi nghiệp lớn thì cái triều đại đó sẽ phát triển rất lâu. Mà cái đức của người khởi nghiệp mà cái đức nó nhỏ thì cái sự nghiệp của người đó tạo nên ngắn. Đó là nguyên tắc.”

Đức không chỉ là phước. Phước là phụ, đức mới quan trọng. Và đức được nuôi dưỡng từ chính động cơ, từ từng lời nói, từng cách hành xử hàng ngày.

Động cơ khởi nghiệp: Vì cái gì mà bạn dựng nên doanh nghiệp?

Thầy Thích Chân Quang nhắc: nếu động cơ chỉ là muốn được làm giám đốc, muốn khoe khoang, thì doanh nghiệp sẽ chết trong vòng 5-10 năm. Ngược lại, nếu động cơ là thấy được nhu cầu của xã hội và muốn đóng góp, thì doanh nghiệp có thể lớn mạnh như Honda hay Facebook.

“Nếu ta lập cái doanh nghiệp này bởi vì thấy mình sao? Thấy người khác có doanh nghiệp làm giám đốc, mình cũng có điều kiện thôi cũng lên lập doanh nghiệp làm giám đốc. Thì công ty này sống bao lâu? 5 năm rớt tan, 10 năm mất.”

Tất cả những sự nghiệp lớn đều từ suy nghĩ: thấy xã hội đang thiếu một điều gì đó, và mình có thể làm được. Ví dụ như ông Honda thấy dân Nhật đi xe đạp vất vả, nên chế động cơ gắn lên xe đạp. Từ đó nhà Honda phát triển thành một thương hiệu uy tín toàn cầu.

Làm sếp mà không thấy mình là sếp – Đỉnh cao của đạo đức

Đây là điều khó nhất. Ai làm sếp cũng phải ra lệnh, ai cũng tôn vinh bạn. Nhưng nếu bạn để cái tâm “ta là sếp” bám vào, nó sẽ ăn mòn đức của bạn từng ngày. Thầy kể câu chuyện ngài Bàn Sơn ngộ đạo khi nghe chủ hàng thịt nói: “Thịt của tôi miếng nào cũng ngon nhất.”

“Thịt của tôi miếng nào cũng ngon nhất.”

Miếng thịt nào cũng ngon nhất nghĩa là: người quét dọn, người tài xế, người nhân viên – ai cũng ngon nhất. Chừng nào thấy được điều đó, bạn mới hiểu đạo lý. Khi làm sếp mà không thấy mình là sếp, đức của bạn sẽ vô lượng, và sự nghiệp của bạn sẽ bền vững.

Lòng thương người – Nhu cầu lớn nhất của thế giới

Thầy cũng gợi ý về một nhu cầu không của riêng ai: công ăn việc làm. Trong khủng hoảng, người ta cắt giảm nhân viên, nhưng người bị cắt cũng là con người, họ cần được sống, cần được đóng góp. Ai nghĩ ra giải pháp cho họ sẽ trở thành vĩ nhân của thế giới.

“Đây là nhu cầu lớn của cả thế giới. Nếu ai nghĩ ra điều này, tìm ra giải pháp được người này trở thành vĩ nhân của thế giới, mở ra một nhu cầu mới là cứu tinh thế giới.”

Vậy hãy nhìn lại mình: động cơ khởi nghiệp của tôi là gì? Tôi có thấy mình hơn người khác không? Tôi có đủ lòng thương để tìm ra giải pháp cho những người đang gặp khó khăn không? Chỉ cần một chút thay đổi trong tâm, sự nghiệp của bạn có thể đi xa hơn bạn nghĩ rất nhiều.

Bắt đầu từ hôm nay

Phát triển bền vững không nằm ở chiến lược, tài chính hay công nghệ. Nó nằm ở cái đức của con người. Hãy tu tập, hãy sống khiêm hạ, hãy làm sếp mà không thấy mình là sếp. Đó là cách để doanh nghiệp của bạn trở thành hơi thở của thế giới, như Honda, như Google, như những triều đại đã sống hàng trăm năm.

Bài viết liên quan