23 tháng 8, 2026
Sử Dụng Năng Lực - Đừng Đốt Phước Của Chính Mình
Bài giảng của TT. Thích Chân Quang hướng dẫn cách sử dụng phước lành (năng lực) một cách đúng đắn: tránh phí phạm vào hưởng thụ, mê tín, hình thức, tranh giành và trả thù, để tích lũy phước cho tu tập và độ sinh.
Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao có người sinh ra đã khỏe mạnh, giàu có, quyền cao chức trọng, nhưng rồi cuộc đời lại sa sút? Còn có người tưởng chừng bình thường, nhưng lại luôn gặp may mắn, sống an vui? Bí mật nằm ở cách chúng ta sử dụng “năng lực” – chính là phước lành mình đã tích lũy từ đời trước.
Phước lành là năng lực của bạn
Theo TT. Thích Chân Quang, mỗi người đều có phước riêng. Sức khỏe, tiền bạc, quyền chức, uy tín, tài năng, tuổi tác, thời gian – tất cả đều là năng lực, là món quà từ phước đã tạo. Nhưng nếu sử dụng sai, phước sẽ cạn kiệt và đưa ta vào sa đọa.
“Cái người đệ tử Phật là luôn luôn biết tạo phước và dồn cái phước đó vào trong việc tu tập, giác ngộ, giải thoát và hóa độ chúng sinh.”
Vậy người Phật tử nên dùng phước như thế nào để không những không mất mà còn tăng trưởng?
Đừng phí phạm phước vào hưởng thụ
Đời nay, khi có chút tiền, nhiều người lao vào ăn chơi nhậu nhẹt, ma túy, cờ bạc, sắc dục. Họ nghĩ đó là hưởng thụ, là sướng. Nhưng vô tình họ đang dùng phước để tạo tội. Có tiền thì rủ nhau nhậu nhẹt, thay vì đem thời gian, sức khỏe đó đi làm thiện, tụng kinh, niệm Phật. Thử hỏi: khi hết tiền, họ còn gì để nhậu? Đó là nguyên tắc nhân quả.
Người đệ tử Phật không chấp nhận quan niệm sống để hưởng thụ. Nếu có phước, phải dùng để tu tập và giúp đỡ chúng sinh. Vì có phước mới tu được, mới nói người khác nghe, mới có điều kiện hoằng pháp.
Tránh xa mê tín dễ mất phước
Một sai lầm phổ biến là đem tiền của phước làm việc mê tín. Đi coi bói, cúng sao giải hạn, đốt vàng mã, sửa nhà theo phong thủy tốn kém hàng chục triệu. Những việc đó không tạo phước mà thường làm hao tổn tiền bạc vô ích. Thầy dạy:
“Không có gì linh bằng nhân quả.”
Địa lý, phong thủy có thể có, nhưng không linh bằng nhân quả. Khi bạn lo làm phước, giúp người, tự nhiên những gì cần sẽ đến. Đừng chạy theo ngọn mà quên gốc.
Chớ phô trương hình thức mà quên nội tâm
Hình thức bên ngoài cần thiết để tôn trọng người khác, nhưng nếu chỉ chăm chút bề ngoài mà thiếu đạo đức, nội tâm, thì nó thành phí phạm. Chùa xây khang trang, điểm rồng điểm phượng mà không lo tu – đó là sai. Nhìn lâu dài, người có tâm tốt mới thành công. Thầy nhấn mạnh:
“Cái tâm hạnh mới là cái quyết định chứ còn cái ngoại hình coi vậy chứ không quan trọng lắm.”
Hãy đầu tư công sức vào phẩm chất, vào thiền định, vào thương yêu. Cái đó mới là giá trị thật.
Phật sự chuẩn xác phải tăng trưởng đạo tâm
Trong đạo, nhiều khi chúng ta tổ chức lễ lạc, hành hương, nhưng lại chỉ là phô trương, tốn kém, cãi vã. Thầy cảnh tỉnh: một Phật sự đúng phải làm cho người tham dự tăng trưởng đạo tâm, yêu mến đạo hơn. Nếu làm xong mà lòng rỗng tuếch, thậm chí ganh tỵ thì đó là hao phước. Hãy tự hỏi trước khi làm: việc này có giúp người ta tu không?
Đừng tranh giành, đừng trả thù
Tranh giành và trả thù là hai cách nhanh nhất thiêu đốt phước. Chính trị thì tốn hàng trăm triệu cho tranh cử, công ty thì phí phạm cho cạnh tranh. Đáng tổn thương hơn khi chùa này cạnh tranh với chùa kia, nói xấu nhau. Có khi người ta thắng một phần nhưng đạo Phật suy yếu ba phần. Người hiểu đạo sẽ nhường nhịn. Thầy nói:
“Cái phước mà do nơi cái sự nhường nhịn của mình, mình phải thiệt thòi so với huynh đệ mình, so với các chùa khác. Nhưng mà làm lợi cho đạo Phật năm sáu phần.”
Nhường nhịn không phải thua, mà là gieo phước lớn cho tương lai. Trả thù càng sai: tốn thời gian, công sức, tạo tội vô lượng.
Hãy dùng năng lực đúng cách
Mỗi ngày, chúng ta đều có phước và năng lực. Đừng phung phí vào những điều vô bổ. Hãy dùng sức khỏe, tiền bạc, thời gian để tu tập, giúp đỡ người khác, và sống thiện lành. Đó là con đường duy nhất để phước càng ngày càng tăng dày.
Cầu chúc quý vị biết sử dụng năng lực của mình một cách sáng suốt, để mỗi ngày trôi qua đều là ngày tích lũy phước, tiến gần hơn đến giác ngộ.