23 tháng 8, 2026
Như Thế Vẫn Chưa Đủ: Câu Thần Chú Xua Tan Tự Mãn
Chúng ta thường tự mãn khi đạt được chút thành tựu, nhưng Phật dạy 'như thế vẫn chưa đủ' giúp ta vượt qua kiêu mạn và tiến tu không ngừng. Hãy để câu thần chú này soi sáng mỗi bước đi.
Ngày đầu năm, trên ngọn núi Phật Quang, những phật tử từ khắp nơi vượt đường xa về thăm chùa. Họ hay nói vui với nhau: chỉ có hai điều thất vọng – chùa thì đơn sơ, thầy thì ốm gầy. Nhưng Thầy Thích Chân Quang lại mỉm cười đáp trả:
“Bù lại có cái đẹp nhất là có Phật đẹp là được rồi.”
Thế nhưng cứ thắp nhang, lạy Phật rồi ra về mà nghĩ mình đã chu toàn bổn phận thì thật chưa đủ. Hãy bắt đầu bài giảng đầu xuân bằng câu thần chú mà Thầy gửi tặng: “Như thế vẫn chưa đủ.”
Sự tự mãn: kẻ trộm phước âm thầm
Thầy giải thích: “Thường á là khi ta có một cái thành công, ban đầu ta đạt được một vài hiểu biết, ta làm được một vài điều tốt thì ta hay tự mãn và cho là đủ. Mà khi cái tâm tự mãn xuất hiện rồi thì lập tức ta bị tổn phước, ta sẽ bị trì trệ đứng lại rồi ta bị suy thoái lui lại luôn.”
Thầy cho biết ngay cả các bậc thánh đã chứng quả vẫn còn chút tự mãn ẩn kín, phải mất nhiều kiếp mới đoạn trừ. Vậy thì ta, những người chỉ mới đi chùa một tháng một lần, làm được ít việc thiện, đừng vội nghĩ mình đã đủ.
“Làm người tốt” đã đủ chưa?
Nhiều bạn bè ngoài đời nói với ta: “Tôi không cần theo đạo nào, miễn làm người tốt là được.” Thầy Chân Quang đặt câu hỏi ngược lại:
“Như thế nào mới gọi là người tốt? … Thôi tôi sống tôi không làm hại ai, tôi tuân thủ luật pháp nhà nước lâu lâu thấy người khổ tôi giúp thôi. Vậy được rồi, sống vậy được rồi. Nhưng như thế vẫn chưa đủ.”
Vì sao? Vì ta vẫn còn tham sân si bí mật. Lúc nào đó, ta có thể ngã quỵ và làm tội lỗi mà không hề hay biết.
Lên chùa trong ngày Tết: Lễ Phật, nghe pháp và phát nguyện
Thầy nhắc lại truyền thống ngày Tết: bày tỏ thương yêu và đến chùa lễ Phật. Nhưng lễ Phật thôi chưa đủ. Phải nghe pháp và đặc biệt phát nguyện đầu năm. Thầy gợi ý thay vì cúng sao mê tín, ta tổ chức lễ cầu an và phát nguyện với ba tầng cầu an: cho gia đình, cho đất nước, cho thế giới. Và mỗi phật tử nên đưa ra bốn lời nguyện:
- Tu sửa thân tâm, vượt qua lỗi lầm, hẹp hòi, tham lam, gian dối.
- Làm nhiều công đức, giúp đỡ nhiều người.
- Đưa Phật pháp đến mọi người chung quanh.
- Đưa ít nhất mười người về chùa quy y.
Nếu mỗi năm đều phát nguyện như vậy, sự tu hành sẽ có định hướng lâu dài.
Đừng biến kiến thức thành vũ khí tự cao
Thầy các ngài chỉ ra rằng nhiều phật tử sa vào tự mãn sau khi chỉ đạt được sơ bộ: mới lạy Phật trăm lạy đã thấy mình là “con cưng của Phật”; mới ngồi thiền thấy vọng tưởng tĩnh lặng đã tưởng ngộ được chân tâm Phật tánh; mới nghe “sắc tức thị không” đã tự nhận thấu Bát Nhã. Thật ra những điều đó hoàn toàn chưa đủ.
Điều nguy hiểm hơn là lời dạy “tức là”. Khi một người lạm dụng câu “Phật tức là tôi, tôi tức là Phật”, họ đã bước vào vùng tăm tối. Đức Phật dạy, chứng sơ thiền còn phải “ly dục, ly bất thiện pháp” – tâm hoàn toàn thuần thiện. Vậy mà nhiều người chưa chứng được gì đã vội tự xưng, là nguyên nhân dẫn đến điên loạn, như Thầy cảnh báo:
“Con có một người thân ông này ông rất sáng suốt giỏi bỗng nhiên giờ phát triệu chứng bệnh tâm thần. … Nguyên nhân tại ông giỏi, vì ông nghĩ ông giỏi nên ông kiêu mạng, vì ông kiêu mạng nên ông khinh người, khinh trời đất, khinh thần thánh và hư cái đầu.”
“Chúng tôi không cần cao, chúng tôi chỉ cần đúng”
Trong thời mạt pháp, con đường an toàn là quay về nền tảng căn bản. Thầy Chân Quang hướng dẫn:
“Chúng tôi không cần cao, chúng tôi chỉ cần đúng.”
Người tu chân chính luôn thấy mình như hạt bụi nơi bước chân Phật. Càng tu, càng thấy mình nhỏ bé. Như Thầy nói: “Cứ càng thấy mình thấp là càng bảo đảm.”
Câu thần chú hộ mạng
Bài giảng đặc biệt nhấn mạnh rằng câu “Như thế vẫn chưa đủ” trở thành một thần chú. Khi ta được khen, ta tự nhủ: như thế vẫn chưa đủ. Khi ta gặp chuyện gian nan, câu đó có thể vang lên như một lối thoát. Thầy kể: “Nhiều khi có người nào đòi đánh ta hoặc cái xe ta bị cướp chừn lại, ta cứ quên ta chỉ buộc miệng như thế vẫn chưa đủ. Bỗng nhiên cướp bỏ đi hết trơn. Không biết tại sao không ngờ nó linh mà linh thiệt. Linh thiệt.”
Vì ta đã dùng câu thần chú ấy để nhắc mình tu hành, nó trở thành một năng lượng tâm linh che chở ta.
Nhưng hãy cẩn trọng. Thầy cũng kể về một phật tử bị tai nạn trên đường lên chùa. Tâm thành không thay đổi, nhưng ta cần chuẩn bị cả sự an toàn thể xác. Đừng để “lên chùa” thành “lên đường” rủi ro.
Cuối cùng, không ai đạt đến đích trong một sớm một chiều. Chúng ta hãy nhớ lời dạy của Thầy:
“Muốn đạt được con cưng của Phật phải qua bao nhiêu ngàn kiếp, không phải dễ.”
Như thế vẫn chưa đủ.