24 tháng 8, 2026
Vượt Lên Thân Phận Con Người: Hạnh Phúc Thật Sự Nằm Ở Đâu?
Bài viết chia sẻ ý nghĩa việc đến chùa, nhận ra nỗi khổ vô minh và con đường vượt lên thân phận con người bằng trí tuệ và lòng từ bi.
Có một vị thầy khi được hỏi rằng ngoài việc xây chùa còn cần làm gì, đã trả lời: “Hãy để sân cho rộng, vì với đức độ này, mỗi buổi lễ sẽ thu hút hàng vạn người.” Và thật vậy, khi người ta yêu mến một nơi, họ không thể đi một mình, mà sẽ kéo theo nhiều người khác. Nhưng tại sao chúng ta lại cần đến chùa? Cơm nhà mình ăn, áo mình mặc, nhà mình ở – đâu cần phải đến chùa?
Vì sao ta phải đến chùa?
Bởi vì ngôi nhà của chúng ta không thật sự thoải mái. Trong nhà, niềm vui nỗi buồn, yêu thương và thù ghét cứ đan xen, làm ta chìm sâu trong thế tục và đau khổ không biết khi nào dừng lại. Ngược lại, chùa là nơi có Phật từ bi, có lời kinh tiếng kệ, có thầy dạy dỗ ta từng điều để ta vượt khỏi cái tầm thường.
Thầy dạy: “Nơi cái nhà ta ở là nơi đó bao nhiêu cái niềm vui nỗi buồn, bao nhiêu cái tình thương tình ghét cứ trôi lăn cứ thay đổi lẫn nhau và làm cho ta chìm sâu ngụp lặng trong cái thế tục với cái sự đau khổ không biết khi nào dừng lại.”
Căn bệnh của chúng sinh: Không biết mình khổ
Thử tưởng tượng có những bộ tộc sống trong rừng sâu, không biết nấu chín thức ăn, không có vệ sinh, bệnh tật triền miên. Họ sống như thú vật. Nhưng khi ta nói với họ rằng họ đang sống khổ, họ không nghe, vì họ đã quen. Chúng ta cũng vậy. Chúng ta chìm trong sinh tử, trong khổ đau mà không biết. Có người nói: “Tôi đã mua xe mới, nhà mới, tôi đâu có khổ?” Nhưng khi có duyên nghe được Phật pháp, chúng ta giật mình nhận ra bao nhiêu năm nay mình đã sống trong si mê và khổ đau.
Thầy nói: “Chúng sinh chìm trong đau khổ mà không biết mình đau khổ. Chúng sinh chìm trong si mê mà không biết mình si mê.”
Vượt lên thân phận con người
Khi hiểu đạo, chúng ta thấy rằng việc chửi lại người khác khi bị chửi, đánh lại khi bị đánh là tầm thường. Người có trí tuệ sẽ cười và không chửi lại, để cuộc đời bớt tăm tối. Đó là nhẫn nhục, hiền lành, tha thứ – những đức tính vượt lên thân phận con người.
Thầy dạy: “Người ta chửi mình, mình cười, không chửi lại để một người sai thôi, không thêm người thứ hai. Và như vậy đời nó bớt tăm tối.”
Thầy cũng nhắc nhở đừng bao giờ sống cô độc, vì cô độc ẩn chứa sự ích kỷ. Đi chùa không nên đi một mình, mà nên rủ thêm người khác. Khi có cái gì ngon, hãy mời mọi người cùng chia sẻ. Làm lợi ích cho người khác chính là tạo nhân duyên cho sự quyến thuộc và hạnh phúc.
Thầy nói: “Khi ta đi chùa không được đi một mình. Đi một mình sau này mình là một người một hành giả cô đơn trên con đường tu tập.”
Ngôi nhà thật sự của hạnh phúc
Trong buổi lễ an vị và khánh tạ bảo điện ở chùa Phước Long, Thầy kể về một vụ tai nạn thảm khốc gần đó, kêu gọi Phật tử đến thăm viếng và giúp đỡ người bị nạn. Đó là biểu hiện của lòng từ bi. Khi chúng ta cầu nguyện, đừng chỉ cầu cho riêng mình, mà hãy cầu cho tất cả mọi người được an toàn. Đó chính là nâng cao đời sống tâm linh.
Hiểu được đạo lý, ta mới thấy rằng ngôi nhà thật sự của mình không nằm ở vật chất, mà ở nơi có Phật pháp. Đó là mái chùa yêu thương, là nơi thầy dạy dỗ ta mỗi ngày.
Thầy nói: “Ngôi nhà thật sự của mình là ở đâu? Ở chùa Phước Long đó chứ không phải nhà mình. Không phải nhà mình chính là nơi cái mái chùa yêu thương đó mới thật sự là cái tổ ấm.”
Hôm nay, khi ngôi bảo điện được hoàn thành, chúng ta có dịp suy ngẫm về mục đích sống của mình. Đừng để kiếp người trôi qua trong vô minh khổ đau. Hãy đến với Phật pháp, nghe lời Phật dạy, tu tập và chia sẻ lòng từ bi. Như vậy, chúng ta mới thật sự vượt lên thân phận con người – để đạt tới hạnh phúc an vui đích thực.