24 tháng 8, 2026
Mỗi Người Làm Việc Bằng Ba – Bí Quyết Có Phước Lớn Và Nước Nhà Vinh Quang
Bài pháp đầy cảm hứng về tu tập: từ việc thương chiếc lá khô, tiếc từng giây phút đến làm việc bằng ba để tạo phước lớn và đất nước vinh quang.
Có một vị Phật tử kể với thầy rằng sáng nay đã lấp được một ổ gà trên đường. Thầy mỉm cười và nhẹ nhàng hỏi, rằng lẽ ra con có thể lấp được ba ổ gà, nhưng mới lấp được một - như thế vẫn chưa đủ. Câu chuyện nhỏ này mở ra một bài pháp sâu sắc về cách chúng ta sống, tu tập và cống hiến cho đời.
Từ Người Biết Tu Đến Người Biết Đau
Khi tu tập tiến bộ, người Phật tử bắt đầu thay đổi từ bên trong. Cơn nóng giận giảm dần, lòng tham buông bỏ, và tâm ích kỷ chuyển thành vị tha. Nhưng có một dấu hiệu tinh tế hơn: họ nhìn thế giới bằng đôi mắt của sự trân quý. Họ không còn thấy rác, không còn thấy thứ gì vô dụng.
Tụ con tu là sao? là đừng bao giờ nhìn thấy có cái gì là rác nữa. Không có một vật gì thừa mà bỏ đi mà vô ích trong cuộc đời này nữa.
Dù chỉ là chiếc lá khô, người tu tập cũng thấy giá trị. Thầy dạy: Tập sao mà thương được từng chiếc lá xanh, từng cái cọng cỏ bên đường. Còn chúng ta, khi bẻ gói bánh, ăn xong vứt vỏ nilon ra sao? Thầy nhắc: Ai cầm cái bao bì quăng đi một cách dễ dàng, không bận tâm tới nó nữa. Người này chưa có trí tuệ, chưa có đạo đức trong sự tu hành. Nếu ta thấy đau xót khi không biết xử lý cái vỏ nhựa, đó chính là đạo đức, là tâm linh tu hành.
Không Một Giây Phút Nào Vô Nghĩa
Người tu tới mức độ cao, không để một giây đồng hồ nào trôi qua một cách vô nghĩa. Thấy tay thầy chắp sau lưng dạo quanh vườn, có người tưởng thầy đang thư giãn. Nhưng trong tâm thầy đang nhiếp chánh niệm, không phí phạm. Thầy khẳng định:
Cái người mà tu hành khi có trí tuệ, có đạo đức rồi thì không bỏ phí một giây đồng hồ vô nghĩa. Không để một giây đồng hồ nào trôi qua mà lúc đó là lúc vô nghĩa không biết làm gì.
Vốn dĩ con người ta hay giải trí bằng hát karaoke, đánh cờ, lướt Facebook. Nhưng nếu biết tu, mỗi giây phút trống sẽ trở thành một cơ hội để quán từ bi, quán chiếu vô thường, làm từ thiện, hoặc đơn giản là sống cống hiến phụng sự.
Cống Hiến Phụng Sự – Nhưng Chưa Đủ
Trong buổi pháp thoại, có nhiều câu trả lời: quán từ bi, chánh niệm, làm từ thiện, cống hiến. Thầy gật đầu và nói gần tới được cái bài giảng nhưng vẫn chưa đủ. Vì sao? Vì chúng ta phải làm việc bằng ba. Thầy kể về ổ gà: lấp được một cái là tốt, nhưng lẽ ra ba cái. Như thế mới là người có năng suất. Thầy nói:
Cái dở của ta là ta làm việc kém năng suất. Do đó ta ít phước.
Và thầy đọc lại câu lục bát để chúng ta ghi nhớ:
Mỗi người làm việc bằng ba. Chính mình có phước mà nước nhà thì vinh quang.
Mỗi ngày, ta hưởng thụ không khí, nước, đường sá, sự bình yên, bát cơm. Nếu ta trả lại cho đời quá ít, ta đang trả nợ. Còn nếu ta làm việc bằng ba, bằng hai, bằng mười, ta không chỉ đủ bù mà còn dư ra phước. Nước nhà nhờ đó vinh quang.
Làm Việc Bằng Ba – Bắt Đầu Từ Hôm Nay
Vậy từ hôm nay, hãy tự hỏi: tôi đã làm việc bằng ba chưa? Đừng để giây phút nào trôi qua vô nghĩa. Hãy yêu từng chiếc lá, tiếc từng vỏ bánh, và cống hiến hết mình. Phước không ở đâu xa, phước nằm trong những giây phút ta sống thật ý nghĩa.