← Tất cả bài viết

24 tháng 8, 2026

Đầu năm đi chùa: Hành trình nào cho một kiếp người?

Đầu năm đi chùa: không chỉ lễ Phật, ngắm hoa, mà còn là cơ hội để đem niềm vui cho người khác, chọn con đường phụng sự và bình an suốt năm.

Nhân quả
Phật giáoĐầu nămTu tậpNhân quảHạnh phúc

Người Việt có câu: 'Đầu năm làm gì thì suốt năm gặp chuyện đó.' Vậy nếu đầu năm ta bước vào cổng chùa, ta nhận được gì? Tượng Phật để lễ, hoa để ngắm, cơm chay để thưởng thức, và cả cơ hội gặp nhau đông vui. Nhưng có bao giờ ta tự hỏi: Cuộc đời này, ta đang đi về đâu? Và hành trình ấy, ta nên đi nhanh hay chậm?

Cuộc đời là một chuyến đi

Chúng ta được sinh ra giữa dòng đời, rồi phải bước đi. Không ai đứng lại được. Dù muốn hay không, mỗi người đều đang trên một hành trình. Thầy Thích Chân Quang nhắc nhở:

Sống là một chuyến đi, cuộc đời là một chuyến đi. Từ khi ta sinh ra giữa cuộc đời này, ta bị ép buộc, cưỡng bách, bắt buộc đặt trên dòng đời và ta phải bước đi. Không ai đứng lại được.

Vậy điều quan trọng không phải là việc ta đi, mà là ta chọn con đường nào. Đừng để cuộc đời đẩy ta đến bờ vực thẳm. Hãy chọn con đường đưa đến ánh mặt trời, hạnh phúc và niềm vui.

Hai con đường sáng cho một kiếp người

Theo Thầy, chỉ có hai con đường có ý nghĩa: một là sống phụng sự, cống hiến để đem niềm vui, hạnh phúc, lợi ích cho mọi người; hai là sống để đem đạo đức, tâm linh, giác ngộ đến cho chúng sinh. Con đường thứ hai dành cho những người có căn duyên cao hơn, đòi hỏi tu dưỡng bản thân trước. Còn con đường thứ nhất, ai cũng có thể thực hành ngay.

Điều thú vị là khi ta chọn con đường phụng sự, ta nhận lại quả báo không ngờ. Thầy kể về một em du học sinh bên Mỹ, học ngành tâm lý học rất khó. Em luôn giúp bạn học giỏi hơn mình, chia sẻ tài liệu, không ganh đua. Khi thi vào tiến sĩ, 250 người chỉ lấy 5 người, em vẫn giữ tâm nguyện giúp đỡ mọi người. Thế rồi:

Con vâng lời sư phụ nên trong suốt quá trình học lúc nào con cũng tìm cách giúp cho bạn con học giỏi hơn con. Con biết cái gì con đều chỉ hết. Mặc dù là cái sự ganh đua là khiếp như vậy nhưng con cứ muốn giúp cho các bạn mình cứ giỏi hơn con, cứ thành công. Và kỳ lạ nhất là, tới gần ngày đi thi vấn đáp, trong đầu con hiện ra một số câu hỏi cực kỳ hóc búa. Khi bước vào thi, các giáo sư hỏi đúng những câu đó. Thế là con trả lời vững vàng và được nhận vào học với học bổng toàn phần.

Em kết luận: Mình muốn người khác giỏi hơn, cuối cùng mình lại được thành công. Đó chính là luật nhân quả tuyệt đối.

Đi nhanh hay đi chậm?

Ai cũng muốn thành công, muốn cống hiến nhiều. Nhưng tại sao không phải lúc nào ta cũng có thể làm được điều lớn lao? Thầy giải thích: muốn làm phước lớn, ta phải có phước. Muốn đi nhanh, ta cần có xe, có phước. Vậy nên hãy đi chậm, làm phước nhỏ trước.

Đi nhanh không được. Vì sao? Vì không có xe. Nghĩa là sao? Không có phước. Ta muốn đi nhanh nhưng ta không thể đi nhanh vì ta không đủ phước. Do đó ta cứ chậm chậm mà đi.

Đi chậm không có nghĩa là lười biếng. Đi chậm là ta cố gắng hết sức trong năng lực hiện có. Ví dụ, muốn cúng chùa 10 tỷ nhưng chưa trúng số, thì mỗi ngày góp chút ít: 50.000 mua 2kg gạo, dần dần sẽ có bao gạo, rồi xe gạo. Điều quan trọng là đừng nóng vội, đừng gây hụi rồi bỏ xứ. Hãy kiên nhẫn, bước đều, và khi có khả năng, hãy đi nhanh hơn.

Đầu năm: đem niềm vui cho nhau

Ngày Tết, truyền thống bắt buộc ta phải vui. Ta đóng góp vào niềm vui chung bằng quần áo đẹp, thái độ tử tế, nụ cười. Thầy chia sẻ về những con người âm thầm phụng sự: vợ chồng Việt Kiều bưng cơm, diễn viên truyền hình rửa bát. Họ làm vậy vì:

Đó là đem niềm vui cho người khác. Người ta có công ăn việc làm, danh giá ở nước ngoài nhưng về cũng chỉ thích bưng bê, thích phục vụ. Còn diễn viên nổi tiếng kia cứ chui vô sàn nước rửa bát từ sáng tới chiều. Cái việc khiêm hạ hạ mình xuống phục vụ mọi người, đem niềm vui cho mọi người, mới thật là ý nghĩa trong cuộc sống này.

Kết nối với chùa: Niềm tin có nhân quả

Đầu năm đi chùa lễ Phật, tạo kết nối với thần thánh, được gia hộ. Thầy nói: đầu năm ta đến với điều ta yêu quý nhất thì nhân quả lớn hơn ngày thường. Vì thế, hãy niệm Phật trước khi khởi động xe, để suốt hành trình được bình an.

Bắt buộc các đệ tử: ví dụ leo lên xe, trước khi khởi động máy nổ phải niệm Phật cái đã rồi mới được bật công tắc khởi động máy nổ. Ta nhớ đến Phật ở buổi đầu thì suốt hành trình đó ta được bình an. Mà cuộc đời này chính là một cuộc hành trình.

Mỗi ngày chúng ta đều bước trên hành trình của mình. Hãy nhớ đến Phật ở đầu chuyến đi, để bình an đến cuối đường.

Lời kết: Chọn con đường của yêu thương

Đầu năm, hãy dành chút thời gian nhìn lại cuộc đời mình. Ta đang đi đâu? Đi nhanh hay chậm? Một mình hay cùng mọi người? Hãy chọn con đường phụng sự, đem niềm vui cho người khác, và đừng quên niệm Phật để bình an. Như thầy dạy:

Sống để làm gì? Đem niềm vui hạnh phúc cho mọi người. Nhắc tới nhắc lui hằng ngày trong tâm, trong trí mình như vậy rồi Phật sẽ cho mình cơ hội để thực hiện.

Chúc quý vị đầu năm mới an lành, vững bước trên hành trình giác ngộ và thương yêu.

Bài viết liên quan