← Tất cả bài viết

24 tháng 8, 2026

Cầu An Cho Đất Nước, Bình An Cho Chính Mình

Không chỉ là một lời cầu nguyện, sự bình an thật sự đến từ cách chúng ta sống: không làm khổ mình, không làm khổ người, và hướng lòng về đất nước.

cầu an
cầu anbình anPhật pháptu tậpsống thiện

Ngày rằm tháng Giêng, hàng triệu người Việt Nam lại nô nức đến chùa để cầu an. Nhưng trong lúc thành tâm khấn vái, có bao giờ bạn tự hỏi: Lời cầu nguyện của mình có thực sự mang lại bình an? Hay đó chỉ là một nghi thức đơn thuần?

Sức Mạnh Của Lời Cầu Nguyện Của Số Đông

Trong bài giảng mùa xuân, Thầy Thích Chân Quang kể về một cơn bão với sức gió lên đến 375 km/h – có thể quét sạch mọi công trình trên đường đi. Thế nhưng, khi hàng vạn Phật tử cùng nhau cầu nguyện, cơn bão bỗng nhiên quay hướng 90 độ rồi tan biến. Điều đó cho thấy sức mạnh của lòng thành của số đông có thể thay đổi cả trời đất.

“Cái sức mạnh của những lòng thành mà của số đông phải là số đông. Tâm thành của số đông cũng vậy. Trong cái đầu năm mà với lòng thành của rất nhiều con người, khi ta cầu nguyện cho đất nước ta bình an thì biến thành một cái sức mạnh tâm linh bảo vệ đất nước ta.”

Không chỉ vậy, những lời cầu nguyện ấy còn là “tấm khiêng vô hình” che chở cho các chiến sĩ, cán bộ đang ngày đêm giữ gìn biên cương. Thầy nói rằng những may mắn, những tình cờ giúp họ phát hiện ra mối nguy hiểm kịp thời, chính là nhờ tâm thành cầu nguyện của bao người.

Cầu Cho Người Khác, Phước Trở Về Mình

Thật thú vị, Thầy chỉ ra một quy luật tâm linh: khi ta cầu cho quê hương, đất nước, thế giới, cái phước sẽ quay ngược lại cuộc đời mình. Ngược lại, nếu chỉ cầu cho bản thân, phước ấy rất ít, và đức còn mất dần vì tâm ích kỷ.

“Ta không cầu cho mình, ta chỉ cầu cho quê hương, cầu cho đất nước. Nhưng cái phước quay ngược lại. Còn cái người mà tới Phật chỉ cắm cối lâm râm khấn vái cho một mình mình thì phước rất ít. Cái đức thì mất dần vì tâm nó ích kỷ quá.”

Khi ta mở lòng ra để nghĩ đến mọi người, ta sống trong một đẳng cấp mới – thật cao thượng. Nhờ đó, những nguy cơ trong năm có thể tự nhiên tan biến. Thầy kể rằng nhiều người nhờ đi chùa cầu an vào Rằm tháng Giêng mà thoát nạn lạ lùng, như bị xe tông thì xe lật trước mặt, hay gặp chuyện xui tự nhiên tránh đi được.

Không Làm Khổ Mình, Không Làm Khổ Người – Lời Đại Cầu An

Phật dạy: Một đệ tử Phật chân chính là người biết tu hành, biết không làm khổ mình, không làm khổ người. Nghe thì đơn giản, nhưng nếu thấm thía, đây chính là nền tảng của sự bình an vĩ đại.

“Nếu ta thấm thía thì đây chính là con đường, cái nền tảng để ta tu tập. Mà ta không làm khổ mình, không làm khổ người, tức là sự cầu an vĩ đại.”

Thầy dùng ví dụ về một cô Phật tử ở nước ngoài mất con, ngồi khóc thương tâm không chịu ăn uống. Cô tự làm khổ mình, và cả nhà cũng khổ lây. Khi cô nghe được pháp và cởi mở tâm hồn, cô mới thoát khỏi nỗi khổ, gia đình cũng nhẹ nhõm. Hoặc bà mẹ chồng chanh chua, con dâu hổn láo – những tâm xấu ấy tự làm khổ mình và khổ người.

Vậy, đừng chỉ cầu nguyện suông để mong bình an. Hãy sửa lại lối sống của mình. Đó mới là “lời đại cầu an”, còn cầu nguyện chỉ là “lời tiểu cầu an”.

Hai Loại Khổ: Khổ Thân và Khổ Tâm

Thầy phân chia khổ đau thành hai loại: khổ thân và khổ tâm. Khổ thân là bệnh tật, tai nạn; khổ tâm là bức rức, lo lắng, sợ hãi, buồn rầu. Để không làm khổ mình, ta phải tránh cả hai.

Về thân, ta cần khôn ngoan, không đi vào chỗ nguy hiểm, luyện tập thân thể (Phật quang quyền, khí công) để khỏe mạnh. Nhưng có những lúc vì đại nghĩa, ta sẵn sàng hy sinh thân mình, như người chiến sĩ ra trận với mức an toàn chỉ 2% vẫn cầm súng xông tới.

Về tâm, ta cần giữ lòng bình thản. Thầy kể năm 2009, khi bị người đệ tử phản bội, đầu độc, lấy hết giấy tờ tiền bạc, bôi nhọ khắp nơi, Thầy vẫn tỉnh bơ. Nhờ bình tĩnh, Thầy giữ được niềm tin của nhiều người.

“Nếu lúc đó thầy buồn khổ, khóc lóc thì sao? Mọi người mất hết luôn đúng không ạ? Thầy không còn là chỗ nương tựa cho người khác được nữa. Cho nên thầy bình thản coi như không có gì, vì thầy nghĩ tới đạo tâm của biết bao nhiêu con người.”

Khi ta giữ được sự bình an trong tâm, ta cũng giữ bình an cho người khác, làm chỗ dựa vững chắc cho gia đình, cộng đồng.

Lo Đúng Cách Cũng Là Lo Có Phước

Nhưng có phải lúc nào cũng phải an nhiên? Thầy phân tích rõ: Nếu bạn là giám đốc, bạn phải lo cho công ty, cho nhân viên. Đó là lo có trách nhiệm, lo vì mọi người, và càng lo lại càng có phước.

“Cái lo đó đáng để lo và cái đó càng lo càng có phước. Cái đó càng lo thì khi chết thì càng thanh thản. Chỉ sợ là mình lo lo chuyện tào lao, lo chuyện hưởng thụ á thì cái lo đó mình chết không nhắm mắt được.”

Vì vậy, sự bình an không phải là vô tư, trốn tránh trách nhiệm. Mà là giữ tâm trong sáng, làm tròn bổn phận, và đối mặt với khó khăn bằng sự tỉnh táo.

Sống Như Thế Nào Để Thật Sự Cầu An?

Qua bài giảng, Thầy gợi ý: Hãy thực hành từ những điều cụ thể. Giữ sức khỏe, luyện tập thể dục, tránh xa nguy hiểm. Giữ tâm bình thản, không lo nghĩ vẩn vơ. Hết lòng với trách nhiệm của mình, nghĩ đến người khác. Đồng thời, mỗi ngày rằm tháng Giêng, hãy cùng mọi người cầu nguyện cho đất nước với tất cả lòng thành.

Như Thầy nói: Một con người không làm gì được nhưng nhiều con người cùng như vậy thì cũng thành một sức mạnh. Bạn không cần phải làm những điều lớn lao. Chỉ cần bạn mở lòng, mỗi lời cầu nguyện và mỗi hành động tử tế sẽ góp phần tạo nên một thế giới bình an hơn.

Mùa xuân này, khi đến chùa, hãy thử dành lời cầu nguyện của mình cho quê hương, cho những người xung quanh. Hãy sống sao cho đừng làm khổ mình, đừng làm khổ người. Bởi vì bình an thật sự không nằm ở những điều ta xin, mà nằm ở cách ta sống, cách ta trao đi yêu thương. Khi đó, bình an sẽ tự tìm đến với ta và với tất cả.

Bài viết liên quan