← Tất cả bài viết

24 tháng 8, 2026

Cái Nhìn Của Thánh: Đừng Vội Tin Vào Suy Nghĩ Của Mình

Bài giảng của TT. Thích Chân Quang giúp ta nhận ra rằng suy nghĩ của phàm phu và bậc thánh khác nhau xa. Hãy bớt tin vào chính mình để mở ra bước tiến trên đường tu tập.

Tâm linh
Phật phápcái nhìn của thánhtu tậpbuông bỏtâm linh

Mở mắt ra, ta nhìn cuộc đời. Mắt thì nhìn thấy cảnh sắc, nhưng trong tâm ta khởi lên đủ thứ suy nghĩ, yêu ghét, hiểu biết. Có ai suy nghĩ giống ai đâu. Cùng một cảnh vật, nhưng mỗi người mỗi vẻ. Hôm nay, dựa trên những lời dạy của TT. Thích Chân Quang trong bài giảng 'Cái nhìn của thánh', chúng ta cùng soi lại cái nhìn của chính mình để học cách sống thanh thản hơn.

Nhìn Một Món Ăn Mà Thấy Gì?

Khi thấy một món ăn ngon bày trên bàn, người phàm phu nghĩ ngay đến sự ngon miệng, giá tiền. Người có tri thức hơn nghĩ đến công lao của người đầu bếp. Nhưng người tu tập sâu lại thấy ân nghĩa và món nợ phía sau. Thầy Chân Quang dạy:

Ta mắc nợ cuộc đời này nhiều thứ trong đó có mắc nợ máu mồ hôi của chúng sinh trong đó. Máu và nước mắt của chúng sinh trong đó.

Vậy nên, người ăn món huyết nhục mà sống cống hiến, phục vụ để bù đắp; còn kẻ hưởng thụ chỉ biết bổ khỏe để hưởng lạc sẽ mau hết phước. Cùng một món ăn, nhưng ba hạng người ba suy nghĩ khác nhau.

Khi Con Nhận Vàng Từ Bố

Giả như bạn đi làm xa về thăm cha, cha già móc ra ba cây vàng cho bạn. Người con cạn cợt thì mừng vì có tiền. Người con hiếu thảo thì xót thương cha vì biết bao mồ hôi mới có được. Thầy Chân Quang bảo:

Nghĩ toàn một cây vàng mình cầm đông lại không biết bao nhiêu lít mồ hôi của bố.

Thay vì mừng, ta thấy nặng triu, thấy thương cha mẹ nhiều hơn. Đó là người có đạo đức, có hiếu.

Quyền Chức – Vinh Quang Hay Gánh Nặng?

Con người xem quyền chức là kết quả của một đời cống hiến. Nhưng với bậc thánh, quyền chức chỉ là gánh nặng, là trách nhiệm. Thầy dạy:

Quyền lực, quyền chức là cái niềm say mê của bao nhiêu kẻ phàm phu. Nhưng đối với bậc thánh nó chỉ là gánh nặng.

Người phàm khi nhận chức thấy vinh quang, còn bậc thánh chỉ lo làm sao hoàn thành trách nhiệm. Nếu chúng ta học được cách nhìn đó, ta sẽ bớt tham cầu quyền chức, bớt tranh giành, và sống nhẹ nhàng hơn.

Sắc Đẹp – Bản Năng Hay Phiền Não?

Sắc đẹp, ái dục là bản năng tự nhiên của con người. Nhưng nó đã để lại biết bao nước mắt. Người phàm nuôi dưỡng cái thích, tìm kiếm vui thú; bậc thánh thì không. Thầy chỉ rõ:

Bậc thánh nhìn thấy điều đó là một sự phiền động, mệt mỏi. Cái gì mà làm tâm mình nhúc nhích một cái đó sai.

Hạnh phúc không phải là cảm giác rộn rã, say đắm; mà là nội tâm hư vô tĩnh lặng. Khi ta hiểu vậy, ta có thể đối diện với sắc đẹp trong tĩnh tại, không để tâm lay chuyển.

Hôm nay, qua vài ví dụ, ta thấy cái nhìn của phàm phu và bậc thánh khác nhau xa. Hãy bắt đầu thực hành: bớt tin vào suy nghĩ của mình, khiêm tốn học hỏi, để tâm hồn được thanh thản và tiến gần hơn đến sự tỉnh thức. Chúc bạn một năm mới an lành, phước trí viên mãn.

Bài viết liên quan